[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 07

0
1230
[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 07
Trung bình 5 trên tổng số 5 bình chọn

[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 07

Nguồn ebook tiếng Trung: http://www.shushu8.com

Nguồn dịch tiếng Việt: https://fragriver.wordpress.com

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 04 – Chương 05 – Chương 06

Chương 07

Học kỳ 2 lớp 9, không khí thi cử càng ngày càng gay gắt, đến những tên nghịch ngợm, luôn có mặt trong sổ đen của lớp giờ cũng lo học hành, còn có tôi là vẫn còn mải yêu đương, trên lớp bận bịu gây chuyện cười.

Bên phải bảng đen ghi chi chít giới hạn ôn tập cho bài trắc nghiệm ngày mai, từ bài mấy đến bài mấy, hoặc từ học kỳ nào đến học kỳ nào. Không còn chỗ để ghi danh mấy tên nổi loạn trong lớp. Bên trái bảng là con số đếm ngược từng ngày đến ngày thi được ghi bằng phấn đỏ. Mỗi khi nhìn thấy con số đó mà đứa học sinh nào cũng lo lắng.

Khi con số lùi về 0 cũng là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc chiến một mất một còn của chúng tôi với kỳ thi cuối cấp.

“Đợi đến khi kỳ thi cuối cấp kết thúc, mùa hè, cả lớp thích đánh bao nhiêu trận bóng rổ thì đánh bấy nhiêu. Nhưng đối mặt với thời khắc quan trọng của kỳ thi, chúng ta đều phải cố gắng hết sức mình để thi tốt. Đây là trận chiến đầu tiên trong cuộc đời, không được phép lùi bước…” Thầy Lại thật giống với các nhân vật nghiêm khắc trong các câu chuyện, quan niệm vừa bảo thủ vừa thiếu thuyết phục, giống với nhân vật tô xanh nửa mặt của Mel Gibson trong Brave Heart (Trái tim dũng cảm), cưỡi chiến mã quay lại hô hào không có sức thuyết phục gì cả.

Nhưng mà thời đó chả ai rỗi hơi lại phản kích thầy. Tất cả đều trút hết sự phẫn nộ vào việc chăm chỉ học tập.

Tất cả các thể loại bài kiểm tra, cứ từng xấp từng xấp chất đầy trong chiếc tủ sắt gồm tuyển tập đề thi, chỉ có thầy Lại và lớp trưởng có chìa khóa để mở tủ. Mỗi khi chiếc tủ mở ra, bài kiểm tra nhanh chóng được chuyển đến các bàn. Ngày qua ngày, chiếc tủ sắt chứa cả bồ kinh luân ấy trở thành tâm điểm trong cuộc sống đã bị biến thành cỗ máy của mỗi đứa học trò chúng tôi.

Chưa có ngày nào tôi được chứng kiến chiếc tủ ấy trống không.

Không chỉ giờ thể dục, mỹ thuật, âm nhạc, mỗi giờ học khác đều đẩy nhanh tiến độ, toàn bộ đều phục vụ cho kỳ thi cuối cấp, biến thành vô số giờ tự học yên tĩnh, tiết học nào cũng chỉ nghe thấy tiếng bút bi đơn điệu sột soạt trên mặt bàn. Sột soạt, sột soạt.

Nhưng dù có thầy Lại ngồi trông lớp vào giờ truy bài, Lý Tiểu Hoa và tôi đều không kiêng dè gì hết, quay vào nhau cùng học bài, hỏi nhau những chỗ không hiểu, dùng cách giao tiếp chứa đựng nhiều cảm xúc nhất là dùng bút và giấy nói chuyện.

Mỗi sáng đến trường, tôi đều vào canteen trước tiên mua một hộp sữa, thay một lời chào, nhẹ nhàng đem đặt vào ngăn bàn của Lý Tiểu Hoa, dù cho thầy Lại có nhìn chằm chằm vào tôi, tôi cũng làm ngơ như không biết. Tính tôi là vậy, rất là ngông nghênh.

Còn thầy Lại cũng không hề nghi ngờ thẩm vấn gì hai đứa chúng tôi, dẫu sao thì thành tích học tập của tôi cũng đang tăng tiến đến kinh người, thậm chí còn xếp thứ 20, 30 toàn trường, lọt vào bảng đỏ nhiều như cơm bữa, làm thầy Lại phải thốt lên tự an ủi “A, mình quả thật là một thầy giáo giỏi và nghiêm khắc, không ngờ lại có thể đưa một tên dốt đặc cán mai như Kha Cảnh Đằng lọt vào bảng đỏ!”, không rảnh rỗi lo xem động lực cố gắng học hành của tôi có phải là Lý Tiểu Hoa hay không.

Thành tích học tập của tôi càng ngày càng tốt, kỳ diệu như nhân vật Moses dùng tay không rẽ sóng biển Đỏ Ai Cập (Chả giống tẹo nào!). Có vài bạn học vô cùng hiếu kỳ còn hỏi tôi xem nên sử dụng sách tham khảo nào, hay đi học thêm ở đâu, v.v…để có thể có thành tích học tập dị thường như vậy.

“Nếu như cậu cả ngày bị một bạn nữ thành tích học tập tốt gấp 10 lần hỏi bài, xem cậu có thể không học hành chăm chỉ lên được không?” Tôi trả lời một cách đơn giản, nhưng đó cũng không phải là câu trả lời đích xác.

…Thực ra ý của tôi là “Nhưng cậu đã yêu cô ấy mất rồi.” Đó mới chính là bí quyết thành công.

Về sau thầy Lại căn theo thứ tự tên trong phòng thi của mỗi người, liên tục đổi lại vị trí trong lớp, mong rằng có thể tạo nên truyền thuyết đội hình hoàn mỹ của “các thí sinh thích hợp nhất”. Nhưng dù cho Lý Tiểu Hoa ngồi bên trái hay bên phải tôi, đằng trước hay đằng sau, thầy Lại đều không dám tách tôi và Lý Tiểu Hoa ra, sợ rằng thành tích của tôi vì thế mà đi xuống.

Một trường tư muốn có chỗ đứng thì cần phải có một số lượng cố định học sinh giỏi thi vào trường, thế nên phòng giáo vụ bắt đầu ra sức thuyết phục  Bộ quốc trung (cơ quan quản lý các trường cấp 2)lập ra danh sách 100 học sinh có thể vào thẳng cấp 3. Nếu thành tích thi vào cấp 3 trên 600 điểm mà lại chọn trường trung học Tinh Thành, thì sẽ nhận được tiền trợ cấp mỗi kỳ là một vạn tệ; điểm tổng mà thấp hơn 600, vượt qua trường cấp 3 Chương Hóa hoặc trường nữ Chương Hóa, mà nằm trong danh sách 100 học sinh vào thẳng, thì có thể giành được tiền trợ cấp mỗi kỳ là 800 tệ.

“Còn nữa, các thầy đã cung cấp cho hai lớp đội ngũ giáo viên chất lượng nhất. Các thầy giáo này có người đang dạy lớp luyện thi ở đại học Đài Trung, người thì đã có kinh nghiệm nhiều năm dạy thêm ở Chương Hóa, rất có danh tiếng, bảo đảm đều là các thầy giáo tốt…” Thầy Lại hùng hồn nói.

Thực ra thì tiền thưởng không dụ được người, đối với việc giáo viên tốt hay không thì cũng chả ai hiểu rõ, nhưng vì học trong lớp thành tích tốt nhất trường, cả lớp chúng tôi đều kiên định cùng nhau lưu lại ở ngôi trường này, thêm 3 năm nữa chung một mái trường, bởi lẽ trung học Chương Hóa dẫu sao cũng là trường nam sinh, trung học nữ Chương Hóa là trường nữ sinh, còn trường Tinh Thành có cả nam lẫn nữ mới đúng là chốn lý tưởng của tình yêu.

Ngược lại thì Lý Tiểu Hoa không hề nghĩ gì về việc sẽ tiếp tục học 3 năm cấp 3 ở trường Tinh Thành, điểm này làm tôi cảm thấy băn khoăn lo lắng.

“Cậu không suy xét việc ở lại Tinh Thành sao?” Tôi viết lên giấy.

“Không suy xét.” Lý Tiểu Hoa

“Nếu như cậu giấu bố mẹ giữ tiền trợ cấp, đó không phài là có một khoản tiền tiêu vặt rất là sướng rồi sao!” Tôi viết lại.

“…”Lý Tiểu Hoa.

Cùng lúc đó, quyển kỷ yếu tốt nghiệp, do tôi và Thẩm Giai Nghi, A Hòa, Dương Trạch Vu chịu trách nhiệm, đang được thực hiện trong khí thế hừng hực.

Vào ngày nghỉ cuối tuần, chúng tôi đều đến phòng khách nhà A Hòa thảo luận, hoặc là xin nghỉ tiết vào thư viện của trường cắt cắt dán dán ảnh sinh hoạt, ảnh cá nhân mà các thành viên trong lớp đem nộp. Vốn là học lớp Mỹ thuật, tất cả ảnh các thầy cô giáo bộ môn đều là do đám học trò phụ trách làm kỷ yếu phác họa từng cái từng cái một.

Còn tôi thì rất vui vì lại có dịp cùng bà cụ non Thẩm Giai Nghi tranh cãi, giống như là tôi sinh ra đã thiếu sự giáo huấn rồi.

“Này, Kha Đằng, gần đây mình cùng Bác Tử về nhà, lần nào cũng nhìn thấy cậu đi về cùng Lý Tiểu Hoa nhé.” A Hòa cười cười, tay vẫn đang chọn một tấm ảnh chụp chung của cả lớp.

Thằng khốn này đúng là có rắp tâm hại người.

“Đúng rồi, nhà tao gần nhà Lý Tiểu Hoa.” Tôi vừa cười vừa viết tựa đề, trong lòng thực ra rất muốn ra đá A Hòa một phát.

Mặc dù tôi hiện tại đã thích Lý Tiểu Hoa, nhưng cũng không thể phủ nhận được thiện cảm đối với Thẩm Giai Nghi.

“Bọn mày không làm chuyện gì mờ ám chứ?” A Hòa không buông tha tôi, truy kích đến cùng.

“Cũng bình thường thôi mà.” Tôi muốn giơ một ngón giữa với A Hòa lắm rồi.

Thời đó máy vi tính hãy còn quý hiếm như bảo bối, các công ty vẫn còn dùng Win 3.1 bản sơ khai của Microsoft. Quyển kỷ yếu tốt nghiệp vì vậy hoàn toàn là thủ công, dựa vào cách thức và tiêu chuẩn đã thống nhất của nhà trường, bên cạnh đó tham chiếu các mẫu tự hình to nhỏ khác nhau, còn lại để nhà in đánh máy và in ấn.

Thẩm Giai Nghi dùng bút chì và thước kẻ, cẩn thận nhẹ nhàng đánh dấu lên tờ giấy làm thiệp những vị trí mà sẽ dán ảnh, rồi lại phác lên vị trí của từng chữ một. Tôi và Dương Trạch Vu theo đó mà viết chữ.

“Kha Cảnh Đằng, có phải cậu thích Lý Tiểu Hoa đúng không?” Thẩm Giai Nghi đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy.” Tôi thành thực trả lời.

“Cậu không cảm thấy rằng vào thời điểm hiện tại, yêu đương không phải là quá sớm sao.” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi một cách cổ quái.

“Đúng đấy, tao cũng cảm thấy quá sớm.” A Hòa phụ họa.

“Hả? Nói nghe xem nào.” Tôi thần sắc tỏ vẻ không phục, đại khái là không có cách nào che giấu được.

“Cậu thử nghĩ đi nhé, cậu và Lý Tiểu Hoa bây giờ mới có 15 tuổi, nếu bây giờ hai cậu yêu nhau, có thể nào yêu nhau đến tận năm 30 tuổi rồi kết hôn không?” Thẩm Giai Nghi nói đúng giọng người lớn, đôi mắt chớp chớp không ngừng.

“Vì sao lại không thể chứ? Đều 15 tuổi rồi, làm sao mà không biết được bản thân có thích hay không?” Tôi nói, nghĩ lại cẩn thận, tôi đúng là từ vườn trẻ bắt đầu bước vào tình yêu phơi phới vậy.

“Ừ thì cho là hai cậu thích nhau, nhưng không thể nào mà yêu nhau lâu bền được. Nếu như sớm biết là có ngày nhất định chia tay, vì sao còn muốn yêu sớm như vậy? Như vậy chả phải là không có ý nghĩa gì sao?” Thẩm Giai Nghi nghiêm túc nói.

“Cậu rồi cũng có ngày phải chết, vậy vì sao bây giờ cậu không chết luôn đi?” Tôi độp lại Thẩm Giai Nghi, cảm giác không thoải mái đã lên đến đỉnh điểm.

“Hai việc này chả liên quan, cậu quả thật là ấu trĩ.” Thẩm Giai Nghi thở hắt ra.

Những học sinh tốt nghiệp như chúng tôi, theo như tập tục của khóa trước, bắt đầu chuyền tau nhau những quyển sổ lưu bút, cả lớp bắt đầu viết đi viết lại sở thích cá nhân, ước mơ tương lai, lời chúc tương lai xán lạn, mọi sự vui vẻ, v.v… lên lưu bút của bạn mình.

Ngày đó, tôi viết những gì lên lưu bút của Lý Tiểu Hoa, tôi cũng không tài nào nhớ nổi. Chỉ nhớ mang máng là ở cột sở thích, tôi viết là “Quẳng Yakult” (Yakult: tên loại sữa chua), kí tên “Miyamoto Yontaimu Nafu” trứ danh, tóm lại là không được lấy một dòng nghiêm túc.

Mặc dù tôi rất vui vẻ với việc viết nhặng xị lên sổ lưu bút của người khác nhưng hồi đó tôi cảm thấy rằng theo tất cả mọi người cùng làm một việc y hệt thì vô cùng chán ngắt, vậy nên tôi chẳng ra hiệu sách mua về một quyển lưu bút đẹp đẽ để cả lớp viết vào.

“Mày làm gì mà không đưa sổ lưu bút thế? Tao muốn viết cho mày vài dòng.” Liêu Anh Hoằng huých vào vai tôi.

Quyển lưu bút của nó bị tôi viết mấy câu bậy bạ rồi vẽ đầy hình nhăng cuội, thế nên chắc là nó muốn báo thù tôi đây.

“Rất nhiều người không phải đều muốn vào danh sách học sinh vào thẳng cấp 3 đó sao?  Về sau vẫn còn học cùng nhau, bây giờ viết mấy câu chia tay chia chân không phải là kỳ dị sau?” Tôi nói thẳng thừng. Theo như tôi biết, ít nhất phải có đến một nửa học sinh lớp tôi muốn được lên thẳng cấp 3.

“Nói như vậy cũng không sai, thế nhưng mày nhất định sẽ hối hận.” Hứa Bác Thuần ra giọng người lớn để giảng đạo, giọng điệu không phù hợp nên nghe khá là gượng gạo.

“Tao nhìn lại bản thân rồi, quyển sổ lưu bút hồi cấp 1 của tao tìm mãi không thấy. Tao là người không giỏi giữ đồ mà.” Tôi ngáp lấy ngáp để.

Đúng rồi đó, người không giỏi giữ đồ.

 

第七章

国三下学期,联考的战斗气息越来越浓厚,所谓的黑名单已经完全失去意义,即使是我也忙着靠用功谈恋爱,
无暇在上课中搞笑。
黑板右侧总是写满明后天班级测验的范围,第几课到第几课,或是第几学期到第几学期,不复出现吵闹同学的
学号。黑板左侧用红色粉笔涂满触目惊心的阿拉伯数字,每天都在倒数。
当数字归零,便是我们与联考大魔王决一死战的最后时刻。
“等到联考结束,暑假大家喜欢打多久的篮球就可以打个够本。但在面对联考的关键时刻,我们必须尽一切努
力考好。这是人生的第一场战斗,不进则退……”赖导就像每个故事里的刻板角色,理念很古板又欠缺说服力,跟
《BraveHeart》(勇敢的心)里梅尔吉柏逊涂着半脸的蓝漆,跨乘战马来回呼啸的讲说差之远矣。
但当时可没有人有闲情逸致去反驳他。集体沉浸在用功氛围里的怨念是很可怕的。
五花八门的测验卷,一捆又一捆地塞在专门搜集考题的大铁柜里,只有赖导跟班长拥有打开铁柜的钥匙。每次
铁柜一开,测验卷在几秒内就会飞到每个人的桌上。日复一日,满腹经纶的铁柜变成了大家机械化生活的核心。
我从来没看过铁柜空掉的那一天。
不只是体育课、美术课、音乐课,每一堂课程提前结束的科任课,全都被联考的鬼魅借尸还魂,变成无数堂令
时间静止的自修课,每每只听得见原子笔在桌子上打桩似的单调声响。嗒嗒嗒,咚咚咚。
即使是赖导坐镇的自修课,李小华与我也毫不避嫌地挤在一张桌子上念书,互相请教不懂的问题,用最有感觉
的“纸笔交谈”模式。
每天早上冲到学校后,我总会先到福利社买一盒牛奶当作招呼,贴心地放在李小华的抽屉里,即使赖导正盯着
我看,我也照做不误。我这个人的毛病就是老想硬着干。
而赖导也的确没有用怀疑的眼光审问过我们俩,毕竟我的学习成绩正以相当惊人的速度往上攀升,甚至来到全
校二十、三十几名的位置,进入红榜变成家常便饭,令赖导感到“啊,我果然是严格的名师,竟将冥顽不灵的柯景
腾拉拔至此!”的安慰,无暇管我发愤念书的动力是不是李小华。
我越来越好的成绩,跟摩西只手劈开埃及红海有异曲同工之妙(哪里像了!),有些同学以强烈的好奇探询我
使用哪一牌的参考书,或是在哪里补习等等,才能创造出如此异常的成绩表现。
“如果你整天被成绩比自己好十倍的女生问问题,看你会不会抓狂用功念书?”我简单响应,这可是个中滋味。
……然而我暗杠了“但你还得爱上她”这真正的诀窍。
后来赖导汲汲营营为每个人订立模拟考必须进步的名次,并不断重新分派座位,希望能创造出传说中“最适合
考生”的完美队形。但不管李小华在我的左边或右边、前面或后面,赖导就是不敢将我与李小华的位置分开,生怕
我的成绩就此下滑。
站在私立学校需要固定数量好学生坐镇大学联考榜单的立场,教务处开始一连串说服国中部全校排名前一百名
学生“直升本校高中部”的讲座。如果联考成绩超过六百分却选填本校精诚中学,就可以得到每学期补助的一万元
奖学金;总分若是低于六百、高过彰化高中或彰化女中,却选填本校直升的人,就可以得到每学期补助的六千块奖
学金。
“而且,我们将提供最好的师资给前面两班,这些老师有的是台中大学重考班的名师,有的在彰化补习班执教
好几年,口碑不错,保证都是一流的老师……”赖导振振有辞。
其实奖金不算诱人,对于师资好不好大家也不甚了解,但身为全校成绩最整齐的一班,大家共同留在这间学校
再当三年同窗的意志相当坚定,毕竟彰化高中是男校,彰化女中是女校,而本校精诚的男女同校才是真正的恋爱王道!
倒是李小华,对于继续留在精诚念书完全不做考虑,这点让我感到很困惑。
“你不考虑留在精诚吗?”我写道。
“不考虑。”李小华。
“如果你瞒着爸妈把奖学金黑走,那可是一笔很爽的零用钱啊!”我写道。
“……”李小华。
另一方面,毕业纪念册的制作如火如荼展开,由我与沈佳仪、阿和、杨泽于等人负责。
每到周末假日我们就会到阿和家的客厅讨论,或是干脆请公假到学校的图书馆剪剪贴贴大家缴交上来的生活照
、个人照。而身为美术班,所有科任老师的照片都由我们这群负责毕业纪念册制作的小组,逐一素描完成。
而我,很高兴又有机会跟沈佳仪这欧巴桑星人抬杠,好像我天生就欠教训似的。
“喂,柯腾,最近我跟博仔回家时都看见你跟李小华走在一起耶。”阿和笑笑,挑选着大家合影的照片。
混蛋,你这个居心不良的家伙。
“对啊,我们家住得很近。”我边笑边写着文案。其实很想对阿和来个飞踢。
虽然我已经有了李小华可以喜欢,但无法就这样否认自己对沈佳仪的好感。
“你们是不是在搞暧昧啊?”阿和不放弃,穷追不舍。
“还好啦。”我对着阿和比了个无形的中指。
当时计算机还是稀有的宝贝,专业臭虫制造公司微软连www.shushu8.com都还没诞生的原始年代。毕业纪念册的制作完
全是手工,得仰赖学校统一发布的格式与标准,兼参照一张字形大小表,以方便厂商后续的打字与印刷。
沈佳仪用铅笔跟尺,在预备黏贴照片的云彩纸上仔细标出每一张照片该在位置,并细画出每一个字座落的空白
方格。我跟杨泽于则专司文案。
“柯景腾,你是不是喜欢李小华啊?”沈佳仪突然开口。
“是啊。”我老实回答。
“你不觉得现在这种年纪,谈恋爱真的是太早了。”沈佳仪古怪地看着我。
“是啊,我也觉得太早了。”阿和附和。
“喔?说来听听。”我不服气的神色,大概无法掩饰。
“你想想,你跟小华现在才十五岁,如果你们现在就在一起了,真的可以一直当男女朋友直到三十岁结婚吗?”沈佳仪大人的口吻,飘忽的眼神。
“为什么不可以?都十五岁的人了,怎么可能还不知道自己喜不喜欢对方?”我说,如果要认真回溯,我可是
从幼儿园就开始春心荡漾了。
“就算你们彼此喜欢,但就是不可能一直当男女朋友啊。如果早就知道一定会分手,为什么还要这么早谈恋爱?这样不是很没有意义?”沈佳仪很严肃地说。
“你一定会死,那你为什么不现在就死一死?”我拄着下巴,实在是不爽到极点。
“这根本就是不一样的东西,你真的很幼稚。”沈佳仪叹气。
而即将毕业的我们,不可免俗地开始在桌子底下传递留言册,大家开始重复填上好友的留言册里填上自己的兴
趣、未来的希望、鹏程万里、百事可乐等老套。
当初在李小华的留言本上写些什么东西,我已无法记忆。只依稀记得在兴趣一栏写上“丢养乐多”,署名“宫
本勇次又带刀”,总之没一个正经。
即使我乐于在别人的留言册上瞎搞,但当时我觉得跟所有人做一模一样的事非常倦腻,于是根本没有去书店买
美美的留言册让大家写点东西。
“你干吗都不传留言册?我想写你那本耶。”廖英宏推了我的肩膀。
他的留言册被我乱写脏话跟画满生殖器,满脑子都想报复。
“很多人不都是要直升高中部吗?既然以后还会在一起,现在写这些离别的话不是很诡异?”我直说。据我所
知,班上至少有一半的人都打算直升。
“话是这样说没错,但你一定会后悔。”许博淳用不适合他的老成口吻说道。
“我很认清我自己啦,我国小那本留言册根本怎么找都找不到。我是个无法保管东西的人。”我打呵欠。
是啊,无法保管东西的人。

Dì Qī zhāng

Guó sān xià xuéqí, lián kǎo de zhàndòu qìxí yuè lái yuè nónghòu, suǒwèi de hēi míngdān yǐjīng wánquán shīqù yìyì, jíshǐ shì wǒ yě mángzhe kào yònggōng tán liàn’ài,
wúxiá zài shàngkè zhōng gǎoxiào.
Hēibǎn yòu cè zǒng shì xiě mǎn míng hòutiān bānjí cèyàn de fànwéi, dì jǐ kè dào dì jǐ kè, huò shì dì jǐ xuéqí dào dì jǐ xuéqí, bù fù chūxiàn chǎonào tóngxué de
xué hào. Hēibǎn zuǒ cè yòng hóngsè fěnbǐ tú mǎn chùmùjīngxīn de ālābó shùzì, měitiān dū zài dàoshǔ.
Dāng shùzì guī líng, biàn shì wǒmen yǔ lián kǎo dà mówáng juéyīsǐzhàn de zuìhòu shíkè.
“Děngdào lián kǎo jiéshù, shǔjià dàjiā xǐhuan dǎ duōjiǔ de lánqiú jiù kěyǐ dǎ gè gòu běn. Dàn zài miàn duì lián kǎo de guānjiàn shíkè, wǒmen bìxū jǐn yīqiè nǔ
lì kǎo hǎo. Zhè shì rénshēng de dì yī chǎng zhàndòu, bù jìn zé tuì……” lài dǎo jiù xiàng měi gè gùshì lǐ de kèbǎn juésè, lǐniàn hěn gǔbǎn yòu qiànquē shuōfúlì, gēn
“BraveHeart”(yǒnggǎn de xīn) lǐ méi ěr jí bǎi xùn tuzhe bàn liǎn de lán qī, kuà chéng zhànmǎ láihuí hūxiào de jiǎng shuō chà zhī yuǎn yǐ.
Dàn dāngshí kě méiyǒu rén yǒu xiánqíngyìzhì qù fǎnbó tā. Jítǐ chénjìn zài yònggōng fēnwéi lǐ de yuànniàn shì hěn kěpà de.
Wǔhuābāmén de cèyàn juǎn, yī kǔn yòu yī kǔn de sāi zài zhuānmén sōují kǎotí de dà tiě guì lǐ, zhǐyǒu lài dǎo gēn bānzhǎng yǒngyǒu dǎkāi tiě guì de yàoshi. Měi cì
tiě guì yī kāi, cèyàn juǎn zài jǐ miǎo nèi jiù huì fēi dào měi gèrén de zhuō shàng. Rì fù yī rì, mǎnfùjīnglún de tiě guì biàn chéngle dàjiā jīxièhuà shēnghuó de héxīn.
Wǒ cónglái méi kànguò tiě guì kōng diào dì nà yītiān.
Bù zhǐshì tǐyù kè, měishù kè, yīnyuè kè, měi yītáng kèchéng tíqián jiéshù de kē rènkè, quándōu bèi lián kǎo de guǐmèi jièshīhuánhún, biàn chéng wúshù táng lìng
shíjiān jìngzhǐ de zìxiū kè, měiměi zhǐ tīng dé jiàn yuánzǐ bǐ zài zhuōzi shàng dǎzhuāng shì de dāndiào shēngxiǎng. Dā dā dā, dōng dōng dōng.
Jíshǐ shì lài dǎo zuòzhèn de zìxiū kè, lixiǎohuá yǔ wǒ yě háo bù bìxián de jǐ zài yī zhāng zhuōzi shàng niànshū, hùxiāng qǐngjiào bù dǒng de wèntí, yòng zuì yǒu gǎnjué
de “zhǐ bǐ jiāotán” móshì.
Měitiān zǎoshang chōng dào xuéxiào hòu, wǒ zǒng huì xiān dào fú lì shè mǎi yī hé niúnǎi dàng zuò zhāohū, tiē xīndì fàng zài lixiǎohuá de chōuti lǐ, jíshǐ lài dǎo zhèng dīngzhe
wǒ kàn, wǒ yě zhào zuò bù wù. Wǒ zhège rén de máobìng jiùshì lǎo xiǎngyìngzhe gàn.
Ér lài dǎo yě díquè méiyǒu yòng huáiyí de yǎnguāng shěnwènguò wǒmen liǎ, bìjìng wǒ de xuéxí chéngjī zhèng yǐ xiāngdāng jīngrén de sùdù wǎng shàng pānshēng, shènzhì lái dào quán
xiào èrshí, sānshí jǐ míng de wèizhì, jìnrù hóngbǎng biàn chéng jiāchángbiànfàn, lìng lài dǎo gǎndào “a, wǒ guǒrán shì yángé de míngshī, jìng jiāng míngwán bù líng de kē jǐng
téng lā bá zhìcǐ!” De ānwèi, wúxiá guǎn wǒ fāfèn niànshū de dònglì shì bùshì lixiǎohuá.
Wǒ yuè lái yuè hǎo de chéngjī, gēn móxi zhī shǒu pī kāi āijí hónghǎi yǒu yìqǔtónggōng zhī miào (nǎlǐ xiàngle!), Yǒuxiē tóngxué yǐ qiángliè de hàoqí tànxún wǒ
shǐyòng nǎ yī pái de cānkǎo shū, huò shì zài nǎlǐ bǔxí děng děng, cáinéng chuàngzào chū rúcǐ yìcháng de chéngjī biǎoxiàn.
“Rúguǒ nǐ zhěng tiān bèi chéngjī bǐ zìjǐ hǎo shí bèi de nǚshēng wèn wèntí, kàn nǐ huì bù huì zhuā kuáng yònggōng niànshū?” Wǒ jiǎndān xiǎng yìng, zhè kěshìgè zhōng zīwèi.
……Rán’ér wǒ àn gāngle “dàn nǐ hái de ài shàng tā” zhè zhēnzhèng de juéqiào.
Hòulái lài dǎo jījī yíng yíng wèi měi gèrén dìnglì mónǐ kǎo bìxū jìnbù de míngcì, bìng bùduàn chóngxīn fēnpài zuòwèi, xīwàng néng chuàngzào chū chuánshuō zhōng “zuì shìhé
kǎoshēng” de wánměi duì xíng. Dàn bùguǎn lixiǎohuá zài wǒ de zuǒbiān huò yòubiān, qiánmiàn huò hòumiàn, lài dǎo jiùshì bù gǎn jiāng wǒ yǔ lixiǎohuá de wèizhì fēnkāi, shēngpà
wǒ de chéngjī jiùcǐ xiàhuá.
Zhàn zài sīlì xuéxiào xūyào gùdìng shùliàng hào xuéshēng zuòzhèn dàxué lián kǎo bǎng dān de lìchǎng, jiàowù chù kāishǐ yīliánchuàn shuōfú guó zhōngbù quánxiào páimíng qián yībǎi míng
xuéshēng “zhí shēng běnxiào gāozhōng bù” de jiǎngzuò. Rúguǒ lián kǎo chéngjī chāoguò liùbǎi fēn què xuǎn tián běnxiào jīngchéng zhōngxué, jiù kěyǐ dédào měi xuéqí bǔzhù de yī wàn yuán
jiǎngxuéjīn; zǒng fēn ruòshì dī yú liùbǎi, gāoguò zhānghuà gāozhōng huò zhānghuà nǚ zhōng, què xuǎn tián běn jiào zhí shēng de rén, jiù kěyǐ dédào měi xuéqí bǔzhù de liùqiān kuài jiǎng
xué jīn.
“Érqiě, wǒmen jiāng tígōng zuì hǎo de shīzī gěi qiánmiàn liǎng bān, zhèxiē lǎoshī yǒudeshì táizhōng dàxué chóng kǎo bān de míngshī, yǒu de zài zhānghuà bǔxí bān zhíjiào
hǎojǐ nián, kǒubēi bùcuò, bǎozhèng dōu shì yīliú de lǎoshī……” lài dǎo zhènzhènyǒucí.
Qíshí jiǎngjīn bù suàn yòu rén, duìyú shīzī hǎobù hào dàjiā yě bù shèn liǎojiě, dàn shēn wèi quánxiào chéngjī zuì zhěngqí de yī bān, dàjiā gòngtóng liú zài zhè jiān xuéxiào
zài dāng sān nián tóngchuāng de yìzhì xiāngdāng jiāndìng, bìjìng zhānghuà gāozhōng shì nán xiào, zhānghuà nǚ zhōng shì nǚ xiào, ér běnxiào jīngchéng de nánnǚ tóng xiào cái shì zhēnzhèng de liàn’ài wángdào!
Dǎoshì lixiǎohuá, duìyú jìxù liú zài jīngchéng niànshū wánquán bù zuò kǎolǜ, zhè diǎn ràng wǒ gǎndào hěn kùnhuò.
“Nǐ bù kǎolǜ liú zài jīngchéng ma?” Wǒ xiě dào.
“Bù kǎolǜ.” Lixiǎohuá.
“Rúguǒ nǐ mánzhe bà mā bǎ jiǎngxuéjīn hēi zǒu, nà kěshì yī bǐ hěn shuǎng de língyòng qián a!” Wǒ xiě dào.
“……” Lixiǎohuá.
Lìng yī fāngmiàn, bìyè jìniàncè de zhìzuò rúhuǒrútú zhǎnkāi, yóu wǒ yǔ chénjiāyí, ā hé, yáng zé yú děng rén fùzé.
Měi dào zhōumò jiàrì wǒmen jiù huì dào ā hé jiā de kètīng tǎolùn, huò shì gāncuì qǐng gōng jià dào xuéxiào de túshū guǎn jiǎn jiǎntiē tiē dàjiā jiǎo jiāo shànglái de shēnghuó zhào
, gèrén zhào. Ér shēn wèi měishù bān, suǒyǒu kē rèn lǎoshī de zhàopiàn dōu yóu wǒmen zhè qún fùzé bìyè jìniàncè zhìzuò de xiǎozǔ, zhúyī sùmiáo wánchéng.
Ér wǒ, hěn gāoxìng yòu yǒu jīhuì gēn chénjiāyí zhè ōu ba sāng xīngrén táigàng, hǎoxiàng wǒ tiānshēng jiù qiàn jiàoxun shì de.
“Wèi, kē téng, zuìjìn wǒ gēn bó zǐ huí jiā shí dōu kànjiàn nǐ gēn lixiǎohuá zǒu zài yīqǐ yē.” Ā hé xiào xiào, tiāoxuǎnzhe dàjiā héyǐng de zhàopiàn.
Húndàn, nǐ zhège jūxīn bùliáng de jiāhuo.
“Duì a, wǒmen jiāzhù de hěn jìn.” Wǒ biān xiào biān xiězhe wén’àn. Qíshí hěn xiǎng duì ā hé lái gè fēi tī.
Suīrán wǒ yǐjīng yǒule lixiǎohuá kěyǐ xǐhuan, dàn wúfǎ jiù zhèyàng fǒurèn zìjǐ duì chénjiāyí de hǎogǎn.
“Nǐmen shì bùshì zài gǎo àimèi a?” Ā hé bù fàngqì, qióng zhuī bù shě.
“Hái hǎo la.” Wǒ duìzhe ā hé bǐle gè wúxíng de zhōngzhǐ.
Dāngshí jìsuànjī háishì xīyǒu de bǎobèi, zhuānyè chòuchóng zhìzào gōngsī wēiruǎn lián www.Shushu8.Com dōu hái méi dànshēng de yuánshǐ niándài. Bìyè jìniàncè de zhìzuò wán
quán shì shǒugōng, de yǎnglài xuéxiào tǒngyī fà bù de géshì yǔ biāozhǔn, jiān cānzhào yī zhāng zìxíng dàxiǎo biǎo, yǐ fāngbiàn chǎngshāng hòuxù de dǎzì yǔ yìnshuā.
Chénjiāyí yòng qiānbǐ gēn chǐ, zài yùbèi nián tiē zhàopiàn de yúncai zhǐ shàng zǐxì biāo chū měi yī zhāng zhàopiàn gāi zài wèizhì, bìng xì huà chū měi yīgè zì zuò luò de kòngbái
fāng gé. Wǒ gēn yáng zé yú zé zhuān sī wén’àn.
“Kējǐngténg, nǐ shì bùshì xǐhuan lixiǎohuá a?” Chénjiāyí túrán kāikǒu.
“Shì a.” Wǒ lǎoshí huídá.
“Nǐ bù juéde xiànzài zhè zhǒng niánjì, tán liàn’ài zhēn de shì tài zǎole.” Chénjiāyí gǔguài de kànzhe wǒ.
“Shì a, wǒ yě juéde tài zǎole.” Ā hé fùhè.
“Ō? Shuō lái tīng tīng.” Wǒ bù fúqì de shénsè, dàgài wúfǎ yǎnshì.
“Nǐ xiǎng xiǎng, nǐ gēn xiǎo huá xiànzài cái shíwǔ suì, rúguǒ nǐmen xiànzài jiù zài yīqǐle, zhēn de kěyǐ yīzhí dāng nán nǚ péngyǒu zhídào sānshí suì jiéhūn ma?” Chénjiāyí dàrén de kǒuwěn, piāohū de yǎnshén.
“Wèishéme bùkěyǐ? Dōu shíwǔ suì de rénle, zěnme kěnéng hái bù zhīdào zìjǐ xǐ bù xǐhuan duìfāng?” Wǒ shuō, rúguǒ yào rènzhēn huísù, wǒ kěshì
cóng yòu’éryuán jiù kāishǐ chūnxīn dàngyàngle.
“Jiùsuàn nǐmen bǐcǐ xǐhuan, dàn jiùshì bù kěnéng yīzhí dāng nán nǚ péngyǒu a. Rúguǒ zǎo jiù zhīdào yīdìng huì fēnshǒu, wèishéme hái yào zhème zǎo tán liàn’ài? Zhèyàng bùshì hěn méiyǒu yìyì?” Chénjiāyí hěn yánsù de shuō.
“Nǐ yīdìng huì sǐ, nà nǐ wèishéme bù xiànzài jiù sǐ yīsǐ?” Wǒ zhǔzhe xiàba, shízài shì bùshuǎng dào jídiǎn.
“Zhè gēnběn jiùshì bù yīyàng de dōngxi, nǐ zhēn de hěn yòuzhì.” Chénjiāyí tànqì.
Ér jíjiāng bìyè de wǒmen, bù kě miǎnsú dì kāishǐ zài zhuōzi dǐxia chuándì liúyán cè, dàjiā kāishǐ chóngfù tián shàng hǎoyou de liúyán cè lǐ tián shàng zìjǐ de xìng
qù, wèilái de xīwàng, péng chéng wànlǐ, bǎishìkělè děng lǎo tào.
Dāngchū zài lixiǎohuá de liúyán běn shàng xiě xiē shénme dōngxi, wǒ yǐ wúfǎ jìyì. Zhǐ yīxī jìde zài xìngqù yī lán xiě shàng “diū yǎnglèduō”, shǔmíng “gōng
běn yǒngcì yòu dài dāo”, zǒngzhī méi yīgè zhèngjīng.
Jíshǐ wǒ lèyú zài biérén de liúyán cè shàng xiā gǎo, dàn dāngshí wǒ juéde gēn suǒyǒu rén zuò yīmúyīyàng de shì fēicháng juàn nì, yúshì gēnběn méiyǒu qù shūdiàn mǎi
měiměi de liúyán cè ràng dàjiā xiě diǎn dōngxi.
“Nǐ gànma dōu bù chuán liúyán cè? Wǒ xiǎng xiě nǐ nà běn yē.” Liàoyīnghóng tuīle wǒ de jiānbǎng.
Tā de liúyán cè bèi wǒ luàn xiě zānghuà gēn huà mǎn shēngzhíqì, mǎn nǎozi dōu xiǎng bàofù.
“Hěnduō rén bù dōu shì yào zhí shēng gāozhōng bù ma? Jìrán yǐhòu hái huì zài yīqǐ, xiànzài xiě zhèxiē líbié dehuà bùshì hěn guǐyì?” Wǒ zhí shuō. Jù wǒ suǒ
zhī, bān shàng zhìshǎo yǒu yībàn de rén dōu dǎsuàn zhí shēng.
“Huà shì zhèyàng shuō méi cuò, dàn nǐ yīdìng huì hòuhuǐ.” Xǔ bóchún yòng bù shìhé tā de lǎochéng kǒuwěn shuōdao.
“Wǒ hěn rèn qīng wǒ zìjǐ la, wǒguó xiǎo nà běn liúyán cè gēnběn zěnme zhǎo dōu zhǎo bù dào. Wǒ shì gè wúfǎ bǎoguǎn dōng xī de rén.” Wǒ dǎ hēqiàn.
Shì a, wúfǎ bǎoguǎn dōng xī de rén.
 

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 04 – Chương 05 – Chương 06

 

Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ [DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao - Chương 07

XEM CHƯƠNG TRÌNH KHUYẾN MÃI BỘ SÁCH MỰC TỰ BAY MÀU LÝ TIỂU LONG 3200 CHỮ CHỈ CÒN 199k - BÍ QUYẾT GIÚP BẠN THUỶ LUYỆN VIẾT CHỮ TIẾNG TRUNG SIÊU ĐẸP!

Loading...