[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #128 – 中国的交通问题 (Zhōngguó de jiāotōng wèntí) – Vấn đề giao thông ở Trung Quốc

0
1139

[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #128 – 中国的交通问题 (Zhōngguó de jiāotōng wèntí) – Vấn đề giao thông ở Trung Quốc

中国的交通问题 (Zhōngguó de jiāotōng wèntí) – Vấn đề giao thông ở Trung Quốc

 中国的交通问题

孔子说:“良药苦口利于病,忠言逆耳利于行。”也就是说:药虽然不好喝,但是可以带来健康;有些话虽然不好听,但是可以帮助我们变得更好。既然孔子都这么说了,那我们就放下面子,一起找找良药。今天我就说说中国的交通问题。

中国人有一个很不好的毛病,就是过马路的时候不看红绿灯。特别是在一些小城市里,人们很容易忽略红绿灯。即使红灯亮着,也有人会直接穿过马路。这样的行为就叫做“闯红灯”。闯红灯,当然很危险。所以,你要对自己负责,不要学习错误的行为。

在中国,汽车是不会让人的。汽车经过斑马线的时候一般不减速,直接开过去。所以在中国,斑马线几乎是没有意义的。如果你走在斑马线上,挡住了汽车的路,司机会按喇叭,让你走开。这明显是很不礼貌的。这个时候,你只能退后,然后看一看左右,确定没有汽车了,才可以走过去。有一次我回国开车,前方斑马线上有老人在走路,我试着在斑马线前停下来。可是后面的司机简直要疯了,不停地按喇叭,也有人从两边超车过去。于是,老人也走不了,我也动不了,造成了堵车。我好心做了坏事。让人哭笑不得。

中国人开车,还会常常按喇叭,导致城市里面很吵闹。晚上开车的时候,很多人会开着远光灯,让对面的司机眼睛很难受。但是中国人习惯了这些问题,即使是在驾驶学校里面,教练也常常做一些错误的示范。因为这些问题,中国的交通比较混乱。难怪写了中国三部曲的何伟(Peter Hessler)一定要考中国驾照,然后自己开车,因为他担心,坐中国人开的车会比较危险。

#128: Zhōngguó de jiāotōng wèntí

Kǒngzǐ shuō:“Liángyào kǔkǒu lìyú bìng, zhōngyánnì’ěr lìyú xíng.” Yě jiùshì shuō: Yào suīrán bù hǎo hē, dànshì kěyǐ dài lái jiànkāng; yǒuxiē huà suīrán bù hǎotīng, dànshì kěyǐ bāngzhù wǒmen biàn dé gèng hǎo. Jìrán kǒngzǐ dōu zhème shuōle, nà wǒmen jiù fàngxià miànzi, yīqǐ zhǎo zhǎo liángyào. Jīntiān wǒ jiù shuō shuō zhōngguó de jiāotōng wèntí.

Zhōngguó rén yǒu yīgè hěn bù hǎo de máobìng, jiùshìguò mǎlù de shíhòu bù kàn hónglǜdēng. Tèbié shì zài yīxiē xiǎo chéngshì lǐ, rénmen hěn róngyì hūlüè hónglǜdēng. Jíshǐ hóng dēng liàngzhe, yěyǒu rén huì zhíjiē chuānguò mǎlù. Zhèyàng de xíngwéi jiù jiàozuò “chuǎnghóngdēng”. Chuǎnghóngdēng, dāngrán hěn wēixiǎn. Suǒyǐ, nǐ yào duì zìjǐ fùzé, bùyào xuéxí cuòwù de xíngwéi.

Zài zhōngguó, qìchē shì bù huì ràng rén de. Qìchē jīngguò bānmǎxiàn de shíhòu yībān bù jiǎnsù, zhíjiē kāi guòqù. Suǒyǐ zài zhōngguó, bānmǎxiàn jīhū shì méiyǒu yìyì de. Rúguǒ nǐ zǒu zài bānmǎxiàn shàng, dǎngzhùle qìchē de lù, sījī huì àn lǎbā, ràng nǐ zǒu kāi. Zhè míngxiǎn shì hěn bù lǐmào de. Zhège shíhòu, nǐ zhǐ néng tuì hòu, ránhòu kàn yī kàn zuǒyòu, quèdìng méiyǒu qìchē le, cái kěyǐ zǒu guòqù. Yǒu yīcì wǒ huíguó kāichē, qiánfāng bānmǎxiàn shàng yǒu lǎorén zài zǒulù, wǒ shìzhe zài bānmǎxiàn qián tíng xiàlái. Kěshì hòumiàn de sījī jiǎnzhí yào fēngle, bù tíng de àn lǎbā, yěyǒu rén cóng liǎngbiān chāochē guòqù. Yúshì, lǎorén yě zǒu bùliǎo, wǒ yě dòng bùliǎo, zàochéngle dǔchē. Wǒ hǎoxīn zuòle huàishì. Ràng rén kūxiàobùdé.

Zhōngguó rén kāichē, hái huì chángcháng àn lǎbā, dǎozhì chéngshì lǐmiàn hěn chǎonào. Wǎnshàng kāichē de shíhòu, hěnduō rén huì kāizhe yuǎn guāng dēng, ràng duìmiàn de sījī yǎnjīng hěn nánshòu. Dànshì zhōngguó rén xíguànle zhèxiē wèntí, jíshǐ shì zài jiàshǐ xuéxiào lǐmiàn, jiàoliàn yě chángcháng zuò yīxiē cuòwù de shìfàn. Yīnwèi zhèxiē wèntí, zhōngguó de jiāotōng bǐjiào hǔnluàn. Nánguài xiěle zhōngguó sān bù qǔ de hé wěi (Peter Hessler) yīdìng yào kǎo zhōngguó jiàzhào, ránhòu zìjǐ kāichē, yīnwèi tā dānxīn, zuò zhōngguó rén kāi de chē huì bǐjiào wēixiǎn.

Duìyú zhèxiē wèntí, nǐ zěnme kàn? Rúguǒ nǐ yù dàole zhèxiē wèntí, huì zěnme zuò ne? Nǐ huì duì zhōngguó péngyǒu shuō shénme?

#128: Vấn đề giao thông ở Trung Quốc

Khổng Tử nói: “Thuốc đắng mới giã được tật, sự thật mất lòng”. Cũng tức là: thuốc tuy là khó uống, nhưng có thể đem lại sức khỏe, lời nói tuy khó nghe, nhưng có thể giúp chúng ta trở nên tốt hơn. Nếu Khổng Tử đã nói như vậy, thì chúng ta nên gạt bỏ cái sỹ diện của mình, cùng đi tìm những phương thuốc tốt. Hôm nay tôi sẽ nói về vấn đề giao thông ở Trung Quốc.

Người Trung Quốc có một cái tật rất xấu, chính là lúc qua đường thì không nhìn đèn xanh đèn đỏ. Đặc biệt là ở các thành phố nhỏ, mọi người rất hay bỏ qua không để ý đèn giao thông. Cho dù đèn đỏ sáng rồi cũng sẽ có người cứ thế băng qua đường. Hành vi  như vậy gọi là “vượt đèn đỏ”. Vượt đèn đỏ đương nhiên là rất nguy hiểm. Do đó, bạn phải có trách nhiệm với bản thân, đừng học những thói xấu.

Ở Trung Quốc, xe ô tô thì sẽ không nhường đường. Ô tô khi đi qua vạch kẻ đường cho người đi bộ sang đường  thường không giảm tốc, mà cứ phi thẳng qua. Vì vậy ở Trung Quốc, vạch kẻ đường cho người đi bộ dường như chẳng có ý nghĩa gì. Nếu bạn đang đi trên phần đường cho người đi bộ sang đường, chặn đường của xe ô tô, tài xế sẽ bấm còi, yêu cầu bạn nhường đường. Đây rõ ràng là rất không lịch sự. Lúc này, bạn chỉ có thể lùi lại, nhìn quanh, chắc chắn hết ô tô rồi mới có thể đi qua. Có một lần tôi về nước lái xe, phía trước vạch kẻ đường cho người đi bộ có một ông lão đang qua đường, tôi thử dừng lại trước vạch. Nhưng tài xế xe đằng sau cứ thế bực dọc, bấm còi không ngớt, cũng có người lái xe vượt lên hai bên. Vì thế mà ông lão đi cũng không đi được, tôi cũng không lái xe qua được, gây ra tắc đường. Tôi thành ra có lòng mà lại làm hỏng việc, đúng là dở khóc dở cười.

Người Trung Quốc lái xe còn rất hay bấm còi, dẫn đến thành phố rất ồn ào. Buổi tối khi lái xe, rất nhiều người bật đèn pha, khiến mắt của tài xế đi đối diện rất khó chịu. Nhưng người Trung Quốc quen với những vấn đề đó rồi, cho dù là trong trường dạy lái xe cũng thường có những lỗi sư phạm. Vì những vấn đề này mà giao thông Trung Quốc khá hỗn loạn. Chả trách mà Hà Vĩ – Peter Hessler – người viết ba ca khúc Trung Quốc cứ nhất định phải thi giấy phép lái xe, rồi tự mình lái, vì anh ấy lo rằng, ngồi trên xe người Trung Quốc lái sẽ khá nguy hiểm.

Đối với những vấn đề này, bạn nghĩ thế nào? Nếu bạn đã gặp những vấn đề như thế, bạn làm thế nào? Bạn sẽ nói gì với những người Trung Quốc đây?

Slow chinese: #128: 中国的交通问题 (Zhōngguó de jiāotōng wèntí) - Vấn đề giao thông ở Trung Quốc