[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #122 – 中国人去美国前没想到的三件事 (Zhōngguó rén qù měiguó qián méi xiǎngdào de sān jiàn shì) – Ba câu chuyện người Trung Quốc không ngờ tới trước khi đến Mỹ.

0
750

[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #122 – 中国人去美国前没想到的三件事 (Zhōngguó rén qù měiguó qián méi xiǎngdào de sān jiàn shì) – Ba câu chuyện người Trung Quốc không ngờ tới trước khi đến Mỹ

中国人去美国前没想到的三件事 (Zhōngguó rén qù měiguó qián méi xiǎngdào de sān jiàn shì) – Ba câu chuyện người Trung Quốc không ngờ tới trước khi đến Mỹ

 中国人去美国前没想到的三件事

这个月我去美国出差,一起去的几个中国同事之前从来没有去过美国,所以他们对美国社会的很多方面感到非常新鲜。今天我就跟大家说说中国人去美国前没想到的三件事。

第一件事就是喝冰水。在中国人的观念中,温水最有益于身体健康,喝凉水很容易肚子疼,喝热水对食道不好。中国人喜欢喝茶,有时候宁愿喝很烫的水,也不喝冰水。而在美国餐馆吃饭,服务员一开始就会端来一大杯加冰块的水,这让我的同事们很不能接受,于是都要求换成常温的水或者热水。另外,中国人的一天三顿饭基本都是热的,有些人还喜欢吃很烫的食物,比如火锅。而美国人早餐喝的牛奶和橙汁是从冰箱里直接拿出来的,午餐和晚餐也可以吃没有加热过的三明治。所以吃凉的食物,对刚到美国的中国人来说真是一种挑战。

第二件事是穿拖鞋。中国的酒店一般都会提供一次性的拖鞋,因为中国人习惯在进入房间后换上拖鞋。如果你去中国人家里作客,主人也会邀请你在进门时换上拖鞋。原因是外面的地面很脏,换上拖鞋可以保持房间地面的干净。我的美国朋友对我说,到中国来之前他从来没有穿过拖鞋,因为美国人家里一般都铺地毯,回家后就直接踩在地毯上,没有穿拖鞋的习惯。而大多数中国人家里都铺着木地板或者地板砖,穿上拖鞋后,双脚会更温暖和舒适。所以中国人每次出差,一般都会习惯带一双轻便的拖鞋。

第三个让中国人没想到的是美国卫生间里的纸。中国很多公共场所的卫生间,比如商场、公园、加油站、医院、车站等等,是不提供厕所用纸的。所以很多中国人出门都会随身带一包纸巾。而美国的卫生间内都有厕所用纸,大部分卫生间还提供可以垫在马桶座上的纸,这让我觉得非常方便卫生。现在,中国一些比较高档的场所也会提供厕所用纸,但这种做法并没有在全国普及。有人说,要了解一个国家的发达程度,只要去厕所看看就知道了。我觉得这种说法是有一定道理的。

因为文化和社会制度的差异,中国人和美国人在生活习惯上还有很多很多的不同。但是正因为如此,旅行才会变得更加丰富有趣。如果你是生活在中国的外国朋友,欢迎留言告诉我们,来中国前你没想到的事儿。最后祝大家新年快乐!Happy New Year!

# 122: Zhōngguó rén qù měiguó qián méi xiǎngdào de sān jiàn shì

Zhège yuè wǒ qù měiguó chūchāi, yīqǐ qù de jǐ gè zhōngguó tóngshì zhīqián cónglái méiyǒuqùguò měiguó, suǒyǐ tāmen duì měiguó shèhuì de hěnduō fāngmiàn gǎndào fēicháng xīnxiān. Jīntiān wǒ jiù gēn dàjiā shuō shuō zhōngguó rén qù měiguó qián méi xiǎngdào de sān jiàn shì.

Dì yī jiàn shì jiùshì hē bīng shuǐ. Zài zhōngguó rén de guānniàn zhōng, wēnshuǐ zuì yǒuyì yú shēntǐ jiànkāng, hē liángshuǐ hěn róngyì dùzi téng, hē rè shuǐ duì shídào bù hǎo. Zhōngguó rén xǐhuān hē chá, yǒu shíhòu nìngyuàn hē hěn tàng de shuǐ, yě bù hē bīng shuǐ. Ér zài měiguó cānguǎn chīfàn, fúwùyuán yī kāishǐ jiù huì duān lái yī dà bēi jiā bīng kuài de shuǐ, zhè ràng wǒ de tóngshìmen hěn bùnéng jiēshòu, yúshì dōu yāoqiú huàn chéng chángwēn de shuǐ huòzhě rè shuǐ. Lìngwài, zhōngguó rén de yītiān sān dùn fàn jīběn dōu shì rè de, yǒuxiē rén hái xǐhuān chī hěn tàng de shíwù, bǐrú huǒguō. Ér měiguó rén zǎocān hē de niúnǎi hé chéngzhī shì cóng bīngxiāng lǐ zhíjiē ná chūlái de, wǔcān hé wǎncān yě kěyǐ chī méiyǒu jiārèguò de sānmíngzhì. Suǒyǐ chī liáng de shíwù, duì gāng dào měiguó de zhōngguó rén lái shuō zhēnshi yī zhǒng tiǎozhàn.

Dì èr jiàn shì shì chuān tuōxié. Zhōngguó de jiǔdiàn yībān dūhuì tígōng yīcì xìng de tuōxié, yīn wéi zhōngguó rén xíguàn zài jìnrù fángjiān hòu huàn shàng tuōxié. Rúguǒ nǐ qù zhōngguó rén jiālǐ zuòkè, zhǔrén yě huì yāoqǐng nǐ zài jìnmén shí huàn shàng tuōxié. Yuányīn shì wàimiàn dì dìmiàn hěn zàng, huàn shàng tuōxié kěyǐ bǎochí fángjiān dìmiàn de gānjìng. Wǒ dì měiguó péngyǒu duì wǒ shuō, dào zhōngguó lái zhīqián tā cónglái méiyǒu chuānguò tuōxié, yīnwèi měiguó rén jiālǐ yībān dōu pū dìtǎn, huí jiā hòu jiù zhíjiē cǎi zài dìtǎn shàng, méiyǒu chuān tuōxié de xíguàn. Ér dà duōshù zhōngguó rén jiālǐ dōu pùzhe mù dìbǎn huòzhě dìbǎn zhuān, chuān shàng tuōxié hòu, shuāng jiǎo huì gèng wēnnuǎn huo shūshì. Suǒyǐ zhōngguó rén měi cì chūchāi, yībān dūhuì xíguàn dài yīshuāng qīngbiàn de tuōxié.

Dì sān gè ràng zhōngguó rén méi xiǎngdào de shì měiguó wèishēngjiān lǐ de zhǐ. Zhōngguó hěnduō gōnggòng chǎngsuǒ de wèishēngjiān, bǐrú shāngchǎng, gōngyuán, jiāyóu zhàn, yīyuàn, chēzhàn děng děng, shì bù tígōng cèsuǒ yòng zhǐ de. Suǒyǐ hěnduō zhōngguó rén chūmén dūhuì suíshēn dài yī bāo zhǐjīn. Ér měiguó de wèishēngjiān nèi dōu yǒu cèsuǒ yòng zhǐ, dà bùfèn wèishēngjiān hái tígōng kěyǐ diàn zài mǎtǒng zuò shàng de zhǐ, zhè ràng wǒ juédé fēicháng fāngbiàn wèishēng. Xiànzài, zhōngguó yīxiē bǐjiào gāodàng de chǎngsuǒ yě huì tígōng cèsuǒ yòng zhǐ, dàn zhè zhǒng zuòfǎ bìng méiyǒu zài quánguó pǔjí. Yǒurén shuō, yào liǎo jiè yīgè guójiā de fǎ dá chéngdù, zhǐyào qù cèsuǒ kàn kàn jiù zhīdàole. Wǒ juédé zhè zhǒng shuōfǎ shì yǒu yīdìng dàolǐ de.

Yīnwèi wénhuà hé shèhuì zhìdù de chāyì, zhōngguó rén hé měiguó rén zài shēnghuó xíguàn shàng hái yǒu hěnduō hěnduō de bùtóng. Dànshì zhèng yīnwèi rúcǐ, lǚxíng cái huì biàn dé gèngjiā fēngfù yǒu qù. Rúguǒ nǐ shì shēnghuó zài zhōngguó de wàiguó péngyǒu, huānyíng liúyán gàosù wǒmen, lái zhōngguó qián nǐ méi xiǎngdào de shì er. Zuìhòu zhù dàjiā xīnnián kuàilè!Happy New Year!

#122: Ba câu chuyện người Trung Quốc không ngờ tới trước khi đến Mỹ.

Tháng này tôi đi Mỹ công tác, mấy vị đồng nghiệp Trung Quốc đi cùng từ trước đến nay chưa từng tới Mỹ nên cảm thấy rất nhiều phương diện trong xã hội Mỹ vô cùng mới mẻ. Hôm nay tôi sẽ cùng mọi người kể ba câu chuyện mà người Trung Quốc trước khi đến Mỹ chưa từng nghĩ tới.

Chuyện thứ nhất chính là uống nước lạnh. Trong quan niệm của người Trung Quốc, nước ấm là có ích nhất cho sức khỏe, uống nước lạnh dễ bị đau bụng, uống nước nóng thì không tốt cho đường ruột. Người Trung Quốc thích uống trà, đôi khi thà uống nước rất nóng còn hơn là uống nước lạnh. Nhưng ăn ở các quán ăn của Mỹ, nhân viên phục vụ ngay lúc đầu đã bê lên một cốc nước đầy đá, khiến cho các đồng nghiệp của tôi không thể chấp nhận nổi, thế là yêu cầu đổi hết thành nước âm ấm hoặc nước nóng. Ngoài ra, ba bữa cơm một ngày của người Trung Quốc cơ bản đều là nóng, có người còn rất thích ăn đồ nóng hổi, như lẩu. Nhưng sữa và nước cam mà người Mỹ uống vào bữa sáng đều là trực tiếp lấy từ tủ lạnh ra, bữa trưa và bữa tối đều có thể ăn sandwich chưa hâm nóng. Cho nên ăn đồ lạnh, đối với những người Trung Quốc mới đến Mỹ mà nói thật sự là một thách thức.

Chuyện thứ hai là đi dép lê. Các khách sạn ở Trung Quốc bình thường đều cung cấp dép lê đi một lần, vì người Trung Quốc quen là sau khi vào phòng thì đổi sang dép lê đi trong phòng. Nếu bạn đến nhà người Trung Quốc chơi, chủ nhân cũng sẽ mời bạn đổi dép khi vào nhà. Nguyên nhân là vì đất bên ngoài rất bẩn, đổi dép lê trong nhà sẽ đảm bảo nền nhà được giữ sạch sẽ hơn. Người bạn Mỹ của tôi nói với tôi rằng, trước khi đến Trung Quốc anh ấy chưa từng đi dép lê bao giờ, vì người Mỹ ở nhà thường trải thảm, về đến nhà thì cứ thế giẫm lên thảm, không có thói quen đi dép lê trong nhà. Còn đại bộ phận nhà ở Trung Quốc đều là sàn gỗ hoặc nền gạch, đi dép lê, hai bàn chân sẽ càng ấm áp và thoải mái dễ chịu. Cho nên người Trung Quốc mỗi lần đi công tác, thông thường đều quen mang theo một đôi dép lê nhẹ nhàng thuận tiện.

Chuyện thứ ba mà người Trung Quốc không ngờ tới là giấy trong nhà vệ sinh ở Mỹ. Nhà vệ sinh ở nhiều nơi công cộng ở Trung Quốc, ví dụ như ở chợ, công viên, trạm xăng, bệnh viện, trạm xe, vv…đều không cung cấp giấy vệ sinh. Vì thế rất nhiều người Trung Quốc ra ngoài đều mang theo bên mình một gói khăn giấy. Còn trong nhà vệ sinh ở Mỹ đều có giấy vệ sinh, đa số nhà vệ sinh còn cung cấp loại giấy có thể lót trên bệ xí, khiến tôi cảm thấy vô cùng tiện mà lại vệ sinh. Hiện nay, một số nơi tương đối cao cấp ở Trung Quốc cũng cung cấp giấy vệ sinh, nhưng không phổ biến trên khắp cả nước. Có người nói, muốn hiểu được trình độ phát triển của một quốc gia, chỉ cần đi nhà vệ sinh xem là biết. Tôi cảm thấy cách nói ấy cũng phần nào có lý.

Vì sự khác biệt giữa văn hóa và chế độ xã hội, người Trung Quốc và người Mỹ trong thói quen sinh hoạt vẫn còn rất nhiều rất nhiều điểm khác nhau. Nhưng cũng chính vì thế, du lịch mới càng trở nên phong phú thú vị. Nếu bạn là người nước ngoài sống ở Trung Quốc, hoan nghênh để lại lời bình luận cho chúng tôi về những việc bạn không ngờ tới trước khi đến Trung Quốc. Cuối cùng, chúc mọi người năm mới vui vẻ! Happy New Year!

Slow chinese: #122: 中国人去美国前没想到的三件事 (Zhōngguó rén qù měiguó qián méi xiǎngdào de sān jiàn shì) - Ba câu chuyện người Trung Quốc không ngờ tới trước khi đến Mỹ.