[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #018 – 七夕—东方的情人节 (Qīxì – dōngfāng de qíngrén jié) – Thất Tịch, lễ tình nhân của phương Đông

0
735

[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #018 – 七夕—东方的情人节 (Qīxì – dōngfāng de qíngrén jié) – Thất Tịch, lễ tình nhân của phương Đông

[wonderplugin_audio id=”18″]

Slow chinese: #18 – 七夕—东方的情人节 (Qīxì – dōngfāng de qíngrén jié) – Thất Tịch, lễ tình nhân của phương Đông – Nguồn: http://www.slow-chinese.com/podcast/18-qi-xi-dong-fang-de-qing-ren-jie/
admin

Slow chinese: #18 – 七夕—东方的情人节

#18 – 七夕—东方的情人

现在的中国人不但热衷于过西方节日,而且也对传统节日产生了越来越浓厚的兴趣。今天我就给大家介绍一个传统而又现代的中国节日——七夕。要讲七夕,就要讲《牛郎织女》的故事。《牛郎织女》作为中国四大民间传说之一,是中国千古流传的爱情经典。故事很感人,大家准备好纸巾。

传说,天上有一对相爱的恋人,一个叫牵牛,一个叫织女。织女是王母的孙女,她和牵牛私自恋爱违反了天上的规定。王母就把牵牛扔到人间,变成了一位孤儿叫牛郎。天上的金牛觉得不公平,要维护他们,结果也受到惩罚,掉到地上受了重伤。而可怜的织女就只能天天以泪洗面,坐在织布机前工作。

已经转世的牛郎没有父母,只能和他的哥哥、嫂子生活在一起。可是嫂子很讨厌牛郎,想把他赶走。有一次,嫂子让牛郎去放牛。她给了牛郎九头牛,却告诉他,回来的时候要带十头回来,否则不许进门。牛郎很难过,但也没办法,只好独自一人赶着牛出门了。在山上,他遇到一位白发老人。老人笑着说:“在远处的山上有一头受伤的老牛,你去好好喂养它,等老牛康复了,你就可以带它回家。”牛郎翻山越岭,终于找到那头老牛。他细心照顾老牛:他先给老牛喂食物,然后去采集花的露水用来治疗老牛的伤。一个多月后,老牛终于康复了。牛郎就带上它一起回家。遇到这么善良的牛郎,老牛下决心一定要帮助他。

虽然回到了家,但是嫂子仍然很讨厌牛郎,常常虐待他。这个时候,老牛就想办法帮助牛郎。嫂子忍无可忍,把牛郎赶出了家门。牛郎一无所有,只有老牛还陪在他身边。他们两个相依为命,在外面生活了好几年。有一次,老牛突然开口说话了。它告诉牛郎:“今天从天上来的仙女在水池洗澡,你去把那件红色的仙衣藏起来,那个仙女就会成为你的妻子。”牛郎很惊讶,但还是按照老牛说的去做了。牛郎躲在水池旁边等待,不一会儿,几位美丽的仙女从天上飘然而至,她们脱掉仙衣,跳进水池。牛郎跑出来,拿走了红色的仙衣。仙女们受到惊吓,马上穿上衣服逃走了,只剩下那位没有衣服的仙女。原来她就是织女。织女没有衣服,又害羞又着急。牛郎对她说:“你答应做我的妻子,我就把衣服还给你。”织女发现,站在她面前的这个小伙子正是她一直思念的牵牛,便害羞地答应了他。

从此,牛郎和织女幸福地生活在一起。牛郎种田,织女料理家务。不久,他们生下了一儿一女。不幸的是,王母知道了这件事,就让人把织女抓回来。相爱的夫妻再次被拆开。老牛临死前告诉牛郎,把它的皮剥下来,可以让人飞上天。于是,牛郎穿上牛皮做的鞋,挑着两个孩子,朝天上飞去。他们追啊追,眼看马上就要追上了,王母突然变出一条天河,又把他们隔开。就在这个时候,无数只喜鹊飞来,搭成一座天桥。牛郎和织女走上鹊桥,终于见面了。牛郎织女的爱情把天上的神都感动了,王母只好同意,让牛郎留在天上,但是只有在每年的七月七日,牛郎和织女才可以在鹊桥见面,而且只有一次。

后来,每到农历七月七日的夜晚,人们就喜欢仰望天空,寻找银河两边的牵牛星(牛郎星)和织女星,回顾牛郎和织女的美丽爱情故事。在这一天,女孩儿们都会向织女乞求,希望变得像织女那样心灵手巧,于是这一天就叫做“乞巧节”;又因为有很多女孩儿参加这个节日,所以这个节日又叫做“女儿节”。而到了现在,很多传统的习俗都已经消失,人们更愿意用现代人的方式去庆祝这个浪漫的节日:恋人们出门逛街、吃饭、看电影……那些单身的人也不会闲着,很多地方都举办相亲大会。祝愿有情人终成眷属!

# 18: Qīxì – dōngfāng de qíngrén jié

Xiànzài de zhōngguó rén bùdàn rèzhōngyúguò xīfāng jiérì, érqiě yě duì chuántǒng jiérì chǎnshēngle yuè lái yuè nónghòu de xìngqù. Jīntiān wǒ jiù gěi dàjiā jièshào yīgè chuántǒng ér yòu xiàndài de zhōngguó jiérì——qīxì. Yào jiǎng qīxì, jiù yào jiǎng “niúlángzhīnǚ” de gùshì.“Niúlángzhīnǚ” zuòwéi zhōngguó sì dà mínjiān chuánshuō zhī yī, shì zhōngguó qiāngǔ liúchuán de àiqíng jīngdiǎn. Gùshì hěn gǎnrén, dàjiā zhǔnbèi hǎo zhǐjīn.

Chuánshuō, tiānshàng yǒuyī duì xiāng’ài de liànrén, yīgè jiào qiān niú, yīgè jiào zhīnǚ. Zhīnǚ shì wáng mǔ de sūnnǚ, tā hé qiān niú sīzì liàn’ài wéifǎnle tiānshàng de guīdìng. Wáng mǔ jiù bǎ qiān niú rēng dào rénjiān, biàn chéngle yī wèi gū’ér jiào niú láng. Tiānshàng de jīnniú juédé bù gōngpíng, yào wéihù tāmen, jiéguǒ yě shòudào chéngfá, diào dào dìshàng shòule zhòngshāng. Ér kělián de zhīnǚ jiù zhǐ néng tiāntiān yǐ lèi xǐmiàn, zuò zài zhī bù jī qián gōngzuò.

Yǐjīng zhuǎnshì de niú láng méiyǒu fùmǔ, zhǐ néng hé tā dí gēgē, sǎo zǐ shēnghuó zài yīqǐ. Kěshì sǎozi hěn tǎoyàn niú láng, xiǎng bǎ tā gǎn zǒu. Yǒu yīcì, sǎozi ràng niú láng qù fàng niú. Tā gěile niú láng jiǔ tóu niú, què gàosù tā, huílái de shíhòu yào dài shí tóu huílái, fǒuzé bùxǔ jìnmén. Niú láng hěn nánguò, dàn yě méi bànfǎ, zhǐhǎo dúzì yīrén gǎnzhe niú chūménle. Zài shānshàng, tā yù dào yī wèi bái fà lǎorén. Lǎorén xiàozhe shuō:“Zài yuǎn chǔ de shānshàng yǒu yītóu shòushāng de lǎo niú, nǐ qù hǎohǎo wèiyǎng tā, děng lǎo niú kāngfùle, nǐ jiù kěyǐ dài tā huí jiā.” Niú láng fān shānyuè lǐng, zhōngyú zhǎodào nà tóu lǎo niú. Tā xìxīn zhàogù lǎo niú: Tā xiān gěi lǎo niú wèi shíwù, ránhòu qù cǎijí huā de lùshuǐ yòng lái zhìliáo lǎo niú de shāng. Yīgè duō yuè hòu, lǎo niú zhōngyú kāngfùle. Niú láng jiù dài shàng tā yīqǐ huí jiā. Yù dào zhème shànliáng de niú láng, lǎo niú xià juéxīn yīdìng yào bāngzhù tā.

Suīrán huí dàole jiā, dànshì sǎozi réngrán hěn tǎoyàn niú láng, chángcháng nüèdài tā. Zhège shíhòu, lǎo niú jiù xiǎng bànfǎ bāngzhù niú láng. Sǎozi rěnwúkěrěn, bǎ niú láng gǎn chūle jiāmén. Niú láng yīwúsuǒyǒu, zhǐyǒu lǎo niú hái péi zài tā shēnbiān. Tāmen liǎng gè xiāngyīwéimìng, zài wàimiàn shēnghuóle hǎojǐ nián. Yǒu yīcì, lǎo niú túrán kāikǒu shuōhuàle. Tā gàosù niú láng:“Jīntiān cóng tiānshànglái de xiānnǚ zài shuǐchí xǐzǎo, nǐ qù bǎ nà jiàn hóngsè de xiān yī cáng qǐlái, nàgè xiānnǚ jiù huì chéngwéi nǐ de qīzi.” Niú láng hěn jīngyà, dàn háishì ànzhào lǎo niú shuō de qù zuòle. Niú láng duǒ zài shuǐchí pángbiān děngdài, bù yīhuǐ’er, jǐ wèi měilì de xiānnǚ cóng tiānshàng piāorán ér zhì, tāmen tuō diào xiān yī, tiào jìn shuǐchí. Niú láng pǎo chūlái, ná zǒuliǎo hóngsè de xiān yī. Xiānnǚmen shòudào jīngxià, mǎshàng chuān shàng yīfú táozǒuliǎo, zhǐ shèng xià nà wèi méiyǒu yīfú de xiānnǚ. Yuánlái tā jiùshì zhīnǚ. Zhīnǚ méiyǒu yīfú, yòu hàixiū yòu zhāojí. Niú láng duì tā shuō:“Nǐ dāyìng zuò wǒ de qīzi, wǒ jiù bǎ yīfú hái gěi nǐ.” Zhīnǚ fāxiàn, zhàn zài tā miànqián de zhège xiǎohuǒzi zhèng shì tā yīzhí sīniàn de qiān niú, biàn hàixiū de dāyìngle tā.

Cóngcǐ, niú láng hé zhīnǚ xìngfú dì shēnghuó zài yīqǐ. Niú láng zhòngtián, zhīnǚ liàolǐ jiāwù. Bùjiǔ, tāmen shēng xiàle yī ér yī nǚ. Bùxìng de shì, wáng mǔ zhīdàole zhè jiàn shì, jiù ràng rén bǎ zhīnǚ zhuā huílái. Xiāng’ài de fūqī zàicì bèi chāi kāi. Lǎo niú lín sǐ qián gàosù niú láng, bǎ tā de píbō xiàlái, kěyǐ ràng rén fēi shàngtiān. Yúshì, niú láng chuān shàng niúpí zuò de xié, tiāo zháo liǎng gè háizi, cháotiānshàng fēi qù. Tāmen zhuī a zhuī, yǎnkàn mǎshàng jiù yào zhuī shàngle, wáng mǔ túrán biàn chū yītiáo tiānhé, yòu bǎ tāmen gé kāi. Jiù zài zhège shíhòu, wúshù zhǐ xǐquè fēi lái, dā chéng yīzuò tiānqiáo. Niú láng hé zhīnǚ zǒu shàng quèqiáo, zhōng yú jiànmiànle. Niúlángzhīnǚ de àiqíng bǎ tiān shàng de shén dōu gǎndòngle, wáng mǔ zhǐhǎo tóngyì, ràng niú láng liú zài tiān shàng, dànshì zhǐyǒu zài měinián de qī yuè qī rì, niú láng hé zhīnǚ cái kěyǐ zài quèqiáo jiànmiàn, érqiě zhǐyǒu yīcì.

Hòulái, měi dào nónglì qī yuè qī rì de yèwǎn, rénmen jiù xǐhuān yǎngwàng tiānkōng, xúnzhǎo yínhé liǎngbiān de qiān niú xīng (niúlángxīng) hé zhīnǚxīng, huígù niú láng hé zhīnǚ dì měilì àiqíng gùshì. Zài zhè yītiān, nǚhái ér men dūhuì xiàng zhīnǚ qǐqiú, xīwàng biàn dé xiàng zhīnǚ nàyàng xīnlíng shǒuqiǎo, yúshì zhè yītiān jiù jiàozuò “qǐqiǎo jié”; yòu yīnwèi yǒu hěnduō nǚhái ér cānjiā zhège jiérì, suǒyǐ zhège jiérì yòu jiàozuò “nǚ’ér jié”. Ér dàole xiànzài, hěnduō chuántǒng de xísú dōu yǐjīng xiāoshī, rénmen gèng yuànyì yòng xiàndài rén de fāngshì qù qìngzhù zhège làngmàn de jiérì: Liànrénmen chūmén guàngjiē, chīfàn, kàn diànyǐng……nàxiē dānshēn de rén yě bù huì xiánzhe, hěnduō dìfāng dōu jǔbàn xiāngqīn dàhuì. Zhùyuàn yǒuqíng rén zhōng chéng juànshǔ!

 

#18: Thất Tịch, lễ tình nhân của phương Đông

Người Trung Quốc hiện nay không chỉ yêu thích lễ hội của phương tây, mà có rất có cảm hứng đối với lễ hội truyền thống ngày càng sâu đậm. Hôm nay tôi giới thiệu cho mọi người lễ thất tịch – lễ hội vừa truyền thống vừa hiện đại.

Nói đến “Thất tịch”, là câu chuyện nói về “Ngưu Lang – Chức Nữ”. Truyền thuyết “Ngưu Lang – Chức Nữ” là một trong bốn câu chuyện của Trung Quốc, là kinh điển về tình yêu lưu truyền ngàn năm. Câu chuyện rất cảm động lòng người, chuẩn ta nên chuẩn bị sẵn khăn giấy.

Truyền thuyết nói rằng, trên trên có một cặp tình nhân yêu nhau, một người gọi là Khiên Ngưu, một người gọi là Chức Nữ. Chức Nữ là cháu gái của Vương Mẫu, nàng và Khiên Ngưu tư tình với nhau vi phạm luật trời. Vương Mẫu ném Khiên Ngưu xuống trần gian, biến thành một cậu bé mồ côi tên gọi Ngưu Lang. Kim Ngưu trên trời cảm thấy không công bằng, muốn bảo vệ họ, kết quả cũng bị trừng phạt, ném xuống bị trọng thương, Và Chức Nữ tội nghiệp chỉ biết ngồi bên khung cửi làm việc ngày ngày mà khóc.

Ngưu Lang chuyển thế không có cha mẹ, chỉ có thể sống cùng với anh và chị dâu. Nhưng chị dâu rất ghét Ngưu Lang, muốn đuổi chàng đi. Có một lần, chị dâu cho Ngưu Lang đi chăn trâu. Bà chjo Ngưu Lang chín con trâu, dặn chàng là, lúc về nhau phải mang mười con trâu về, nếu không thì đừng về nhà. Ngưu Lang buồn bã, nhưng không có cách nào, chỉ có thể một mình đơn độc đuổi trâu ra cửa. Trên núi, chàng gặp được một cụ già tóc bạc. Cụ già cười nói: “Ở trên núi xa kia có một con trâu già bị thương,con hãy chăm sóc cho nó,chờ trâu già khoẻ hẳn, thì con có thể mang nó về nhà.” Ngưu Lang vượt đồi vượt núi, cuối cùng tìm thấy con trâu già đó.Chàng lo lắng chăm sóc cho trâu già: Chàng trước tiên là cho ăn, sau đó lấy nước sương trên hoa để trị thương cho truâ già. Hơn một tháng sau, cuối cùng trâu già đã hồi phục. NgưuLang mang nó về nhà cùng. Gặp được chàng Ngưu Lang tốt bụng, trâu già quyết tâm nhất định sẽ giúp đỡ chàng.

Mặc dù về đến nhà, nhưng chị dâu vẫn căm ghét Ngưu Lang, thường ngược đãi chàng. Lúc này, trâu già nghĩ cách giúp cho Ngưu Lang. Chị dâu không nhẫn nhịn nữa, đuổi Ngưu Lang ra khỏi nhà. Ngưu Lang không biết làm sao, chỉ còn có trâu già bên cạnh chàng. Họ nương tựa nhau mà sống, sống ở ngoài cũng mấy năm ròng. Một lần, trâu già bỗng nhiên nói chuyện. Nó nói với Ngưu Lang: “Hôm nay từ trên trời có tiên nữ đến hồ nước tắm, anh hãy đem giấu chiếc áo tiên màu đỏ, nàng tiên đó sẽ thành vợ của anh.” Ngưu Lang ngạc nhiên, nhưng vẫn theo làm theo lời của trâu già. Ngưu Lang nấp bên hồ chờ đợi, chẳng mấy chốc, mấy nàng tiên xinh đẹp từ trời bay xuống,họ cởi áo, nhảy xuống hồ. Ngưu Lang chạy ra, lấy chiếc áo tiên màu đỏ. Các tiên nữ hốt hoảng, liền mặc quần áo trốn đi, chỉ còn sót lại nàng tiên không có y phục. Thì ra nàng là Chức Nữ. Chức Nữ không có quần áo, vừa xấu hổ vừa nóng vội. Ngưu Lang nói với nàng: “Nàng đồng ý làm vợ ta thì ta sẽ trả quần áo cho nàng.” Chức Nữ phát hiện, cái người đứng trước mặt nàng chính là Khiên Ngưu mà nàng ngày đêm mong nhớ, bèn thẹn thùng mà nhận lời chàng.

Từ đó, Ngưu Lang và Chức Nữ hạnh phúc sống bên nhau. Ngưu Lang làm ruộng, Chức Nữ chăm lo việc nha, họ có với nhau một trai một gái. Việc bất hạnh là, Vương Mẫu biết được sự việc, đã cho người bắt Chức Nữ. Đôi vợ chồng thương yêu nhau lần nữa bị chia rẻ. Trâu già trước khi chết bảo với Ngưu Lang, lấy da của nó lột ra, có thể bay được lên trời. Vì vậy, Ngưu Lang mang đôi giày làm bằng da trâu, gánh hai đứa con, bay thẳng lên trời. Họ đuổi theo, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp, Vương Mẫu bỗng nhiên biến ra một dải thiên hà, lại ngăn cách họ. Vào lúc này, vô số chim Hỉ Thước bay đến, ráp thành một chiếc cầu trên trời. Ngưu Lang và Chức Nữ chạy lên cầu chim Thước, cuối cùng gặp nhau. Tình yêu Ngưu Lang Chức Nữ làm cảm động thần linh trên trời, Vương Mẫu đàng chấp nhận, cho Ngưu Lang ởl lại trời, nhưng chỉ vào mùng bảy tháng bảy hàng năm, Ngưu Lang và Chức Nữ mới được gặp nhau trên cầu Ô Thước, và chỉ được một lần.

Sau này, buổi tối ngày bảy tháng bảy âm lịch hàng năm, mọi người đều thích ngước nhìn lên trời, tìm sao Khiên Ngưu (sao Ngưu Lang) và sao Chức Nữ hai bên dải ngân hà, nhớ về câu chuyện tình thơ mộng của Ngưu Lang và Chức Nữ. Vào ngày này, bọn con gái đều hướng đến Chức Nữ cầu nguyện, hi vọng có thể giống nàng Chức Nữ thông minh khéo léo, vì thế ngày này gọi là “Khất Xảo Tiết”; Và vì có rất nhiều con gái tham gia lễ hội này, cho nên ngày này còn gọi là “Nữ Nhi Tiết”. Và đến bây giờ,rất nhiều tập tục truyền thống đã biến mất, mọi người càng muốn dùng cách thức của người hiện đại chúc tụng ngày lễ lãng mạn này: Người yêu nhau đi dạo, dùng bữa, xem phim …; Người độc thân cũng không thể nhàn rỗi, rất nhiều nơi tổ chức lễ ra mắt (dạm ngõ). Chúc người có người yêu cuối cùng trở thành gia quyến của nhau.

(bản dịch của Meteor)


Nhóm biên tập viên

Dịch thuật
Translating
dịch tiếng Việt

Biên tập
Editing
up lên website

Chỉnh sửa
Reviewing
rà soát, chỉnh sửa

TẢI FILE MP3 SLOW-CHINESE #018

[wpdm_package id=’22047′]
Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ

XEM CHƯƠNG TRÌNH KHUYẾN MÃI BỘ SÁCH MỰC TỰ BAY MÀU LÝ TIỂU LONG 3200 CHỮ CHỈ CÒN 199k - BÍ QUYẾT GIÚP BẠN THUỶ LUYỆN VIẾT CHỮ TIẾNG TRUNG SIÊU ĐẸP!

Loading...